Thơ Tình Buồn Mùa Đông, Những Áng Thơ Tình Mùa Đông Cô Đơn Hay !

0
25

Ta lặng lẽ, lạc loài, ôm mùa đông vào lòng! Lắng nghe những tiếng lặng thinh đang cuốn lấy vô hương rải bạc đôi đường lối vắng. Ta lạnh đến run người nhưng chẳng thèm khoác áo, đâu đó trong sâu thẳm cái rét giá hiu quạnh này đây, có chút gì đó đang cố sưởi ấm những tư tình ngày cũ. Gió nhảy nhót vai người viễn xứ, mùa đông đâu quá xanh xao? Ngày mai ai biết được, vô thường không hẹn trước, giấc ngủ đêm nay có lẽ sẽ mơ màng hình bóng người xa… Lối vắng chòng chành giấc mộng yêu đương, gió đông sang rải khắp phố phường, tháng 12 ngập ngừng theo những bước chân lạc nhịp…

Thật tệ nếu như mùa đông lạnh lẽo lại thiếu đi bóng hình mà ta yêu thương, những cơn gió lạnh buốt, những cơn mưa đông và những nỗi buồn không thể tâm sự cùng ai trong những đêm dài quạnh vắng. Mùa đông làm cho người ta nhung nhớ nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn những nó cũng ảm đạm hơn và nỗi buồn cũng theo đó mà ngập tràn gấp bội. Hôm nay, để vơi bớt đi phần nào cái rét giá mùa đông ấy, tôi xin gửi đến các bạn chùm thơ tình mùa đông buồn bã, mang nỗi niềm của những kẻ cô đơn còn thương về tình cũ, của những nhớ nhung và day dứt. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ yêu thích những áng thơ mùa đông buồn này, chúc các bạn vui vẻ bên những áng thơ tình mùa đông hay !

1, Chiều Đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời
Nhẹ nhàng xé nát tấm hồn tôi
Dư âm xưa ấy nay òa vỡ
Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ
Buốt giá trời đông vẫn hững hờ
Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh
Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

Ta đã nín lặng biết bao ngày
Đã mấy đông rồi vẫn hoài say
Đông nay êm ái trao rét mướt
Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo
Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo
Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Tiễn Thu

Thu ơi! Ngày cuối đã sang mùa
Em có buồn không buổi tiễn đưa
Ta tiếc nàng Đông qua sớm quá
Lá vàng xào xạc nắng lưa thưa

Sông xưa đò cũ có còn đâu
Kỷ niệm tàn phai với nỗi sầu
Em níu thời gian thêm chút nữa
Để ta nhẹ lướt bước qua cầu

Ta chờ ai mãi tận mùa sau
Chiếc áo len đan chắc ngã màu
Ngày ấy ra sao ai biết được
Vô thường không hẹn trước ta đâu

Đông về lạnh lẽo lắm thu ơi
Mờ mịt Sương giăng giá buốt trời
Người ấy năm canh sầu lặng lẽ
Làm sao ta ủ ấm tim người
(Hoàng Mai)

3, Gởi Nắng Về Em

Phương ấy bây chừ rét phải không?
Nơi anh vẫn phủ màu nắng hồng
Xót xa xin gởi về thương nhớ
Mong em ấm lại tháng ngày đông

Sáng nghe đài báo nơi ấy gió
Giá rét phong sương ngập trắng trời
Đêm về song cửa lưa thưa tuyết
Vắng rồi, em có thấy chơi vơi?

Anh nhớ tháng ngày mình bên nhau
Ngồi nghe em kể chuyện mai sau
Đi qua mùa đông đầy sương giá
Bây giờ buốt lạnh một niềm đau

Chiều nay nắng rơi đầy trước ngõ
Nhờ gió gởi về nơi phương xa
Dẫu biết em đang bên ai đó
Quên rồi cái thuở cuộc tình ta…
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Đông Về Bên Ngõ

Gió đã về trên con ngõ đó em
Đem mùa đông đến bên thềm hoang vắng
Chợt xốn xang rồi lòng anh thầm lặng
Bỗng thấy thèm chút nắng của chiều mưa

Áo ngày xưa anh tặng đã chật chưa?
Chiếc khăn quàng len ấy em còn giữ?
Mùa đông về biết sẽ nhiều tâm sự
Sẽ nhiều dòng tình tự nhớ về em

Em xưa hỡi! Một phút nhé, trời đêm!
Nhớ về anh như những ngày yêu đó
Nghe trong gió: đôi ba lời ru ngỏ
Cho giấc nồng ấm áp mộng em tôi…

Mặc tình mình đã phân ngả chia đôi
Kệ thời gian vẫn hoài rơi như lá
Hoàng hôn tắt, hắt ánh đèn băng giá
Nét bút sầu vẫn gợi nhớ về em

Đông về rồi! Ngoài kia ấy, em xem
Vài người rét gió ùa vào ai áo
Có mấy ai cô đơn: mùa gió rạng
Tay em gầy có ấm một bàn tay?
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Đan Áo Cho Chồng

Chậm chân dừng bước hỡi thu ơi
Đừng để đông sang giá buốt trời
Ta khóc người sầu nghe não nuột
Tơ chùng phím lạc nỗi buồn khơi

Đông hỡi! Chậm về chút nhé đông
Đợi ta đan áo gửi cho chồng
Năm nay bão lũ hơn năm cũ
Đừng để đò xuôi… nước ngược dòng

Ta vốn vụng về trước đến nay
Thu ơi chậm bước kéo thêm ngày
Đan xong chiếc áo cho người mặc
Chẳng biết bao giờ mới tới tay

Nhưng mà… đợi chiếc áo may xong
Phải đến tàn đông mới tới chồng
Chắc tại nàng Bân xưa lộn kiếp
Thu tàn chưa hết đã đông phong

Tim hồng ta tặng một người thôi
Cho dẫu phong ba phủ trắng trời
Cũng chẳng đổi dời khi cách biệt
Đông ơi chậm bước nhé… dùm tôi
(Hoàng Mai)

6, Chia Sẻ Cùng Anh

Em gửi cho anh chút nắng hồng
Sẻ chia cái lạnh của ngày đông
Đêm nay đổi tiết trời thêm gió
Lạnh lẽo trong ngoài anh biết không

Anh gửi cho em ít tuyết rơi
Một làn sương mỏng đông vừa khơi
Để em chia sẻ cùng anh nhé
Có lạnh thì ta… lạnh cả đôi
(Hoàng Mai)

7, Mùa Đông Thương Nhớ

Đông đã tỉnh giấc ngủ dài năm cũ
Để chiều nay ủ rũ gió mùa sang
Làn heo may trôi bãng lãng mơ màng
Trong ngơ ngác màu thu tàn còn lại

Đông về chi? Để người thi sĩ nhớ
Vẽ nét kiều qua đôi chữ, vần thơ
Ví hồn em tựa dòng mây trôi lạc
Còn lòng ta xơ xác những đợi chờ

Lạnh lẽo quá! Giá băng từng hơi thở
Mùa đông ơi xin chớ vội vén mành
Để hoàng hôn còn sưởi ấm tình xanh
Trong quá khứ ta chưa đành quên lãng

Tình yêu ấy: đôi ngả đời ly biệt
Cuối đoạn đường da diết tiếng lòng ai?
Tình chưa phai! Xin một phút giận hờn
Ta là ta: đớn đau, rồi òa vỡ…
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Chờ Mong … !

Một người lặng lẽ giữa đêm thâu
Lạnh không cứ đếm những hạt sầu?
Mùa đông mới tới bên đầu ngõ
Mà lòng băng giá đã từ lâu

Một người hiu quạnh, ai thấy không?
Biển người vô vạn cứ ngóng trông
Quạnh quẽ thu qua rồi thu chết
Lòng người vẫn một nỗi chờ mong

Mấy tuổi thu rồi hỡi người ơi?
Người ấy còn mãi ở chân trời
Dư hương xưa ấy: niềm trăn trở
Thu rồi thu nữa: vỡ hồn thơ

Người là ai thế? tôi gọi anh!
Sao nỡ hững hờ với tuổi xanh?
Anh có nghe không? Xuân đang gọi
Anh có nghe không? Nghe không anh…
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Mùa Đông Của Em

Đông sắp chuyển mình anh biết không
Trời xanh mây trắng nắng thêm trong
Năm nay thời tiết thay màu mới
Em cũng rộn ràng chuyện có… không

Tuy vẫn còn Thu của đất trời (*)
Nên màu ảm đạm lắm anh ơi
Lòng em khao khát như Thu vậy
Anh biết không anh… nửa mảnh đời

Em thích lang thang những tối buồn
Những ngày mưa đổ – nắng chiều buông
Ngắm bờ biển vắng đêm rằm ấy
Để nhớ về anh nỗi vấn vương

Em thích nghe anh kể chuyện lòng
Cho em ôn lại tháng ngày Đông
Cùng ai thủ thỉ đêm thanh vắng
Bẽn lẽn mình em khẽ gọi: Chồng

Ta kể nhau nghe chuyện bụi hồng
Đò tình bao chuyến có rồi không
Trò chơi hôm ấy… Trời cho đó
Ghi khắc vào tim một chữ: Đồng
(Hoàng Mai)

10, Cơn Mưa Đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói – đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô – đợi mãi – đợi hoài
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Gió Lạnh Về

Anh ơi gió lạnh đã về rồi
Người còn biền biệt chốn trùng khơi
Năm tháng lạnh lòng mong mỏi đợi
Dẫu biết ngày về còn xa xôi

Phố vắng mình tôi bước bơ vơ
Ru bao thương nhớ viết dòng thơ
Nhờ gió gửi về phương xa ấy
Hẹn người sẽ đọc ở trong mơ

Lạnh lẽo đông về thêm lạnh lẽo
Hoàng hôn nắng đổ lạnh hoàng hôn
Đông qua lặng lẽ rồi đông chết
Mà bóng người xưa vẫn hững hờ

Anh hỡi, anh ơi! Lòng tôi rét
Đêm về bóng nguyệt xé hồn côi
Một mình tôi khóc nỗi phân đôi
Anh ơi! Gió lạnh sắp về rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Tàn Đêm

Tim ta đã giá tự bao giờ?
Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?
Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắt
Khói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?
Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?
Để mùa đông đến cô đơn quá
Vắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây già
Mắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuôn
Trách tình duyên thế ưa ly biệt
Tàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Chim Lẻ Bạn

Giọt mưa chiều qua lạ lắm
Em nghe réo rắt tâm hồn
Anh đi về phương trời thẳm
Mắt em màu tím hoàng hôn

Anh ơi ! Mùa Đông bên ấy
Không em – có buốt vai gầy
Vầng mây hồng tươi rực rỡ
Có bằng nắng đẹp chiều nay

Nơi em mặt trời ngủ sớm
Bên anh tuyết trắng rơi đầy
Vài con chim chiều lẻ bạn
Lưng trời sải cánh đường bay

Đôi ta chung dòng nước ngược
Rượu hồng chưa thỏa cơn say
Cho em tròn lời nguyện ước
Anh về – tay lại cầm tay…
(Hoàng Mai)

14, Em Bỏ Dòng Trong

Hôm nay trở lại bến sông xưa
Hiu hắt mình tôi dưới bóng dừa
Bóng dáng con đò đâu chẳng thấy
Chạnh lòng: em đã lấy chồng chưa

Ngày ngày em chỉ một dòng trôi
Chèo chống lại qua bến lở bồi
Một buổi tàn thu trên bến đợi
Có người viễn khách ở phương trời

Người về năm trước thuở vào đông
Ngày ấy xôn xao nhuộm pháo hồng
Hoa cưới nhà ai giàn trước ngõ
Nàng se duyên thắm sánh vai chồng

Tôi buồn ngăn lệ đọng rèm mi
Lỡ chuyến đò yêu biết nói gì
Lòng đã dặn lòng… nhưng lại sợ
Phương trời hai lối rẽ phân ly

Hôm nay người ấy đã sang ngang
Chậm bước mình tôi với lỡ làng
Gió rét heo may về lạnh buốt…
Đời tôi – từ ấy …lại qua trang
(Hoàng Mai)

15, Lời Trái Tim

Anh có bao giờ hiểu được em không
Hay anh đợi cho tình yêu lên tiếng
Tim em chông chênh những điều anh biết
Mình yêu nhau chưa từng có bao giờ

Em dại khờ còn anh cứ ngu ngơ
Như chưa thể mình được yêu như thế
Dẫu tim ta đã bao lần nhỏ lệ
Vẫn nồng nàn vẫn chan chứa anh ơi

Tuổi hạc chất chồng – năm tháng dần trôi
Em héo úa ngày con tim rạn vỡ
Khao khát lắm nỗi niềm riêng trăn trở
Giữa dòng đời chuyện được mất có không

Đông phong về người họa vẽ chân dung
Còn em vẽ ngọn lửa lòng bỏ ngỏ
Hãy quên đi con sóng đời vụn vỡ
Ta trao cho nhau một nửa cuộc đời
(Hoàng Mai)

Vừa rồi là những bài thơ tình nói về sự lạnh lẽo của mùa đông, nhẹ nhàng có, đau buồn cũng có, hi vọng rằng qua những bài thơ tình ấy các bạn vơi đi phần nào những tâm sự trong lòng. Còn rất nhiều những áng thơ tình mùa đông và những chùm thơ mùa đông hay khác trong các chuyên mục thơ của blog, hãy khám phá thêm nhiều hơn những bài thơ tình mùa đông buồn khác các bạn nhé!

Để lại câu hỏi & nhận trả lời nhanh qua email.

avatar